Yêu Hoàng Cảnh Châu đã sống rất lâu, số người thấy được buồn vui yêu hận trên mặt anh ta hiện tại cũng không có bao nhiêu. Thế nhưng hôm nay tôi lại may mắn chứng kiến mấy lần thay đổi sắc mặt của Yêu hoàng, hơn nữa biểu cảm trước mắt cũng là thú vị nhất.
Cảnh Châu vừa như đang nổi trận lôi đình, vừa như hết sức bất đắc dĩ, ánh sáng lấp lóe trong mắt rồi rất nhanh lại tắt, sau đó lại tiếp tục lập lòe. Biểu hiện hết sức quái dị.
Lúc này tôi cũng không thể để ý nhiều, vội hỏi Cảnh Châu: “Cậu Hồ Nhạn của tôi đâu rồi?” Anh ta liền bước qua phải một bước, để lộ một con hồ ly màu bạc đang trôi lơ lửng sau lưng. Trong lòng tôi thầm than không tốt, vội một bước vọt tới chỗ quả bóng màu bạc, lên tiếng gọi: “Cậu ơi?” Cục lông tròn tròn rất phối hợp ợ một tiếng, chép chép miệng, tiếp tục chìm vào mộng đẹp.
Trên trán tôi lúc này nổi lên hai vạch đen.
Tôi kiểm tra hồ ly một lượt, trừ cái đuôi hơi cháy sém thì phần còn lại đều không có chút tổn hại gì. Lúc này cục đá trong lòng tôi mới rơi tõm xuống. Tôi thở một hơi dài, vẩy tay hóa ra một chiếc làn êm ái, đặt con hồ ly bạc vào trong.
Tôi quay sang Cảnh Châu: “Cảm ơn Yêu Hoàng đã giúp đỡ.” Lúc này sau lưng tôi có một âm thanh ú ớ vang lại, Cảnh Châu nheo mắt nhìn cái vị áo đen ngơ ngác trên nền đá, tôi cũng nhận ra mình vừa bỏ quên anh ta.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502776/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.