Sau này lúc tôi kể lại về cuộc đối thoại vừa rồi với Duyệt Vi cho cậu Hồ Nhạn nghe, cậu tôi liền tủm tỉm mà rằng: “Cháu gái đáng thương, con không biết vì sao Duyệt Vi đột ngột bỏ đi ư? Chưa kể đến chuyện cha thằng nhóc ấy Thiên Long Vương là một kẻ rất phong lưu, khắp cõi trời này cũng không thiếu chuyện thần tiên lấy nhiều chồng, nhiều vợ. Con nói như thế, cộng với vẻ ngoài này, dễ khiến người ta hiểu lầm con là vợ bé mới vào cửa của Hồ Vương…”
Lúc đó tôi mới vỡ lẽ, òa lên cười ha hả. Thế nhưng đó là chuyện của sau này, hiện tại tôi theo gót ông ngoại mình tiến vào trong phòng họp của Thiên Long Thần Điện. Vị Thái tử lúc nãy còn nói chuyện thân thiết vừa biến mất một cách khiếm nhã, chẳng lúc từ khi nào đã yên vị phía bên kia căn phòng.
Tôi từng sống ở Thiên Long Thần Điện mấy ngàn năm, mọi ngóc ngách của nơi này đều nằm trong lòng bàn tay. Thứ gọi là phòng họp này thật ra là một căn phòng có thể co dãn, số người càng đông thì nó càng rộng. Hiện tại có hơn một trăm tiên nhân vừa bước vào phòng, lập tức liền có một chiếc chiếc mặt bàn pha lê hoa lệ định hình ở giữa. Ngay cạnh mấy vị khách mời đều xuất hiện một cái ghế đẹp đẽ thoải mái, lúc ngồi vào có cảm giác vô cùng dễ chịu.
Thiên Long Vương ngồi trên ghế chủ tọa cao ngất, trên người khoác lễ phục vàng kim, khuôn mặt đạo mạo pha chút lo lắng hỏi: “Bổn quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502772/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.