Nếu sau này có ai hỏi tôi về cảm giác sau lần lịch kiếp này, tôi nhất định phải bày tỏ lòng khâm phục vô bờ đối với Lê ca bệ hạ. Tôi sống trên đời cũng được chín ngàn mấy trăm năm, trừ Ma Thiên cùng Duyệt Vi ra, đây là người duy nhất không thù không oán thế nhưng lại vô tình hại tôi suýt chết, không chỉ một mà là hai lần. Đều đáng buồn là tôi lại đóng vai kẻ bất lực đón nhận số phận của mình. Cũng may từ hơn trăm năm trước tôi đã dần dần làm quen với sự bất lực, nếu không đã sớm tức tới hộc máu rồi tử vong chứ chẳng chơi.
Lại nói, thân thể người phàm của tôi dù chưa chết nhưng lại đang chìm trong hôn mê. Giữa lúc mọi âm thanh của thế giới bên ngoài được cản lại bởi lớp da phàm trần, ý thức của tôi không ngừng bay bổng, bay bổng trong một khoảng không tối đen. Giữa lúc mơ màng, thần thức của tôi được một sức mạnh vô hình kéo đi, không biết từ khi nào đã đi vào làn sương mờ mịt.
Một người con gái áo trắng chậm rãi bước đi trước mặt tôi. Lúc này cơ thể tôi nhẹ bẫng, tầm mắt lại bị dán chặt vào bóng lưng mảnh mai của cô ta, cô ta bước tới một bước thì tôi cũng tự động tiến lên theo.
Làn sương càng ngày càng dày đặc, thế nhưng cô gái áo trắng không hề giảm tốc độ. Trước mặt dần hiện ra hình dáng lờ mờ của một công trình khổng lồ. Đi thêm một lát nữa, đường nét của công trình ấy càng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502760/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.