Tác giả: Tuyết Tâm
**************
Sau ngày hôm đó, Đức phi vẫn thỉnh thoảng ghé qua thăm tôi, thế nhưng Lê ca bệ hạ thì hoàn toàn biệt tăm. So với Lê ca, số lần Tuệ Gia đến Lệ Tâm cung có phần nhiều hơn. Mỗi lần xuất hiện anh ta không nói nhiều, cũng không nán lại lâu. Thế nhưng anh ta đến vô cùng điều đặn, việc thích làm nhất là đứng yên nhìn trời đất. Trong khi anh ta chìm trong thế giới của mình, tôi cũng rất phối hợp phớt lờ anh ta, tùy ý làm việc mà mình thích, ví như đọc sách, vẽ tranh.
Người không biết chuyện sẽ cho rằng tôi và Tuệ Gia có quan hệ mờ ám. Thế nhưng tôi rất thông cảm cho nỗi khổ tâm của anh ta. Anh trai Minh Tư của tôi lúc nhỏ cũng là một thiếu niên thần tiên phong lưu, cũng không ít lần vì sợ hãi những tiên nữ ái mộ mà vội vàng bỏ trốn. Mà những lần anh trai của tôi bỏ trốn như vậy, lúc về lại được anh khoác lác với đứa nhỏ như tôi là “đi đến nươi hung hiểm rèn luyện”, vân vân. Cho nên đối với hoàn cảnh Tuệ Gia, tôi chẳng những không nhiều lời mà còn luôn mở rộng cửa chào đón anh ta. Ai bảo tình cờ Lệ Tâm cung của tôi là nơi vừa vắng vẻ vừa không nhiều người ái mộ, anh ta mới yên tâm lui tới thường xuyên.
Thêm vài tháng nữa, tôi đã có thể phát ra âm thanh. Thế nhưng giọng nói của tôi bây giờ chỉ kém giọng khàn khàn của Tuệ Gia một chút, người nghe nếu không nhìn mặt rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502762/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.