🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

 

Năm năm trước, ta lên núi nhặt củi, tình cờ cứu được Thẩm Từ khi hắn bị trọng thương, liền đưa hắn về nhà, chữa khỏi chân cho hắn.

Khi ấy cuộc sống của ta vốn đã chật vật, vậy mà vẫn chắt chiu từng hạt lương thực đem ra nuôi hắn.

Hắn một thân y phục hoa lệ, cử chỉ nói năng đều có dáng dấp người có học, vừa nhìn đã biết là công t.ử con nhà quyền quý.

Ta hỏi hắn quê quán ở đâu, để tiện viết thư báo người nhà tới đón.

Vậy mà đôi mắt đào hoa ấy lại phủ một tầng mê man, hắn nhìn ta, dịu giọng hỏi:

“Cô nương, ta quên rồi. Nàng… chẳng phải người nhà của ta sao?”

Người nhà ư? Khi ấy, phụ mẫu ta đã mất vì bệnh, trong cái sân nhỏ ấy chỉ còn mình ta cô quạnh. Tuy có dân làng thỉnh thoảng sang giúp, nhưng tháng ngày cứ thế mà trôi, vừa dài vừa lạnh lẽo.

Sự xuất hiện của Thẩm Từ khiến ngôi nhà nhỏ của ta có thêm chút hơi ấm.

Ta từng đi hỏi khắp trấn, lên tận huyện tìm manh mối, nhưng không ai biết thân phận hắn là ai. Còn hắn thì cứ trông ta bằng ánh mắt trông mong, ta nhất thời mềm lòng, liền giữ người lại.

Chân hắn bị thương nặng, khó đi đứng, ta còn nhờ người đóng một chiếc xe lăn, mỗi ngày đều đẩy hắn ra ngoài hóng gió.

Hắn cảm kích ơn cứu mạng của ta, luôn quan tâm săn sóc, lại còn dạy ta học chữ.

Hơn nửa năm sau, chân hắn đã hồi phục phần nào, cũng đến lúc rời đi.

Dân làng bắt đầu bàn tán, trưởng thôn

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghenh-xuan/5041271/chuong-2.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Nghênh Xuân
Chương 2
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.