Gả vào Hầu phủ ba năm thì bị hưu, ta xấu hổ cúi đầu quay về quê cũ.
Ngày ngày trồng rau hái thuốc, nuôi gà nuôi vịt.
Nơi đây, chẳng còn ai gọi ta là kẻ nhà quê không xứng ngồi chung một bàn với họ, cũng không ai vừa ăn cơm vừa che miệng làm bộ buồn nôn.
Vài năm sau, cả nhà Hầu phủ bị lưu đày, đi ngang qua thôn ta.
Ta cùng dân làng đứng xem náo nhiệt, trông thấy Thẩm Từ lê cái chân tật đi qua.
Hắn nhìn thấy ta giữa đám đông, trong mắt là vẻ mừng rỡ như thể tìm lại được bảo vật đã mất.
Còn ta, chẳng còn chút xót thương hay ngưỡng mộ nào dành cho hắn, chỉ thấy thống khoái vô cùng.
Cái chân kia là ta chữa khỏi, mạng hắn cũng là ta cứu về — giờ coi như đã trả hết nợ.
Chương 1:
Ta vác bọc hành lý trở về đầu thôn, vừa hay trông thấy có người đang cãi vã dưới gốc cây đại hoè.
“Đây là đất tổ tiên chúng ta truyền lại, dứt khoát không bán!”
Lão trưởng thôn tóc đã bạc trắng, chống gậy, gắng sức tranh luận với một kẻ trông như quản sự.
Tên kia cười khinh khỉnh, vênh váo đắc ý: “Hầu phủ chịu để mắt đến miếng đất này là phúc của các người, đừng có mà không biết điều. Tin hay không, chỉ cần một mệnh lệnh, có thể khiến cả đám các ngươi vào ngồi trong ngục tối đấy?”
Dân làng thoáng sợ hãi, có người liếc thấy ta, liền hớt hải hô lớn:
“Nghênh Xuân về rồi kìa! Nàng là Thế t.ử phu nhân của phủ Trung Dũng hầu, chắc chắn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghenh-xuan/5041270/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.