Khi Quý Du Nhiên từ từ tỉnh lại, mặt trời đã treo trên đỉnh núi phía tây rồi.
Ánh mặt trời chạng vạng tối chiếu nghiêng đến đây, rơi xuống giống như từng sợi tơ vàng óng ánh vào trong khe núi sâu thẳm. Gió lạnh thổi qua, mang đến từng cơn lạnh lẽo – nàng chính là vì bị lạnh đến tỉnh.
“Ưm.” Chuyển động thân thể, đã cảm thấy trên gáy đau đớn buồn bực. Thân thể cũng mệt mỏi, toàn thân không hề có chút sức lực nào.
Nên nằm trên thảm cỏ, nàng nhìn khe núi trước mắt, phát hiện nơi này càng thêm âm u yên tĩnh hơn nơi trước, cũng càng sâu xa hơn. Lại thêm mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, tiếng chim hót liên tiếp, còn có chim mệt mỏi về tổ thỉnh thoảng xoay quanh phía trên, sau đó không hề lưu luyến tránh đi.
Nàng rớt xuống chỗ nào đây...
Trong lòng suy nghĩ, nàng chậm rãi động não – trời ơi, chàng ngốc!
Đột nhiên trong lòng kích động, nàng cuống quýt ngồi dậy: Trời đã trễ thế này, nàng còn chưa trở về, chàng ngốc nhà nàng chắc sẽ sốt ruột? Nhưng mà... Lại ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh, nàng đột nhiên có kích động muốn khóc: Đây là nơi nào? Nàng trở về như thế nào?
“Du Nhiên...” Khi nàng đang chậm chạp die,n; da.nlze.qu;ydo/nn chống đỡ thân thể bò dây, chỗ cách nàng không xa truyền đến một tiếng gọi thật trầm thấp.
Đây là giọng nam nhân, không nhận sai. Hơn nữa còn là một nam nhân quen thuộc.
Nhưng mà, nghe được giọng nói này, trong lòng Quý Du Nhiên không kiềm chế được vọt lên một đám ngọn lửa tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-phi-chuyen-sung-cua-vuong-gia-ngoc/1512228/quyen-1-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.