Linh linh linh linh ― tiếng chuông báo thức vang lên đinh tai nhức óc. Nhưng mà, Thư Dĩ Nhu vẫn nằm yên trên chiếc giường cỡ king size trong phòng ngủ.
Linh linh linh linh ― linh linh linh linh ―
Thư Dĩ Nhu kéo chăn trùm qua ngực.
Linh linh linh linh ― linh linh linh linh ― linh linh linh linh ―
Đồng hồ báo thức vẫn kêu, Thư Dĩ Nhu cuối cùng cũng thức giấc.
Hôm qua phải đến ba, bốn giờ sáng cô mới ngủ được, bây giờ thấy vô cùng mệt mỏi.
Dĩ Nhu nghiêng người ngồi dậy, chậm rãi đứng lên, tắt đồng hồ báo thức rồi lại từ từ nằm xuống giường. sao chẳng có ai tắt cái đồng hồ báo thức này đi nhỉ? Sao Diệp Cương lại không có ở đây? Cô nhíu chặt đôi lông mày, phải đến một phút sau mới sực tỉnh.
Ôi! Hôm nay là ngày đầu tiên sau cuộc ly hôn.
Đôi mắt Thư Dĩ Nhu ngập nước, khuôn mặt buồn bã.
Diệp Cương hôm qua đã chuyển ra ngoài ở rồi, giờ đây chỉ có mỗi mình cô ở lại chỗ này.
Vì thế sẽ không còn ai mỗi sáng quàng khăn lên cổ cho cô, rồi ôm cô từ giường vào phòng tắm.
Sẽ chẳng còn ai che chở cho cô nữa, chẳng còn ai vì cô luôn mua những đồ ăn cô ao ước đem đến trước mặt nữa.
“Ôi.” thân hình mảnh mai của cô co lại.
Nhưng bù vào đấy cô có tự do.
Cô sẽ không cần phải báo cáo hành tung của mình cho ai hết, không cần phải cố chịu đựng ngủ trên những chiếc giường xa lạ ở những nơi xa lạ, không cần phải đối phó với những suy nghĩ bất an của Diệp Cương…… Đó mới là nguyên nhân chính khiến cô muốn ly hôn.
Vậy thì tại sao giờ đây cô lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55315/chuong-7-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.