Diệp Cương nói xong, hắn thấy vợ đang nhìn mình vẻ khiếp sợ và kinh ngạc. Hắn ảo não vò đầu: “Coi như anh chưa nói gì.” Hắn bực mình vì đã không làm chủ được cảm xúc của mình.
“Cuối cùng thì anh cũng đã cho em biết nỗi khổ tâm của mình.” cô nâng khuôn mặt hắn lên, nhìn vào mắt hắn.
“Anh không muốn em phải bận lòng. Với lại anh cũng đã đồng ý với em sau khi kết hôn sẽ ở lại Đông Kinh, mệt mỏi của anh là do anh lựa chọn, không trách ai hết.” hắn cứng rắn nói.
“Anh nói vậy thì cũng đúng, nhưng cuộc hôn nhân của chúng ta có đáng để anh phải trả một cái giá như thế này không?” cô hỏi.
“Em có ý gì?” Diệp Cương giật mình, ngồi thẳng dậy, nhìn cô chăm chăm.
“Em muốn nói, cuộc sống gia đình là chuyện của cả hai bên. Sao anh cứ muốn coi em là đứa trẻ lên ba, không cho em tham gia chuyện gì? Em cũng muốn chia sẻ với anh mà.”
Nghe thấy vậy hắn sáng mắt lên, cầm lấy tay vợ hỏi: “Thế tức là em đồng ý thôi học à?”
“Chuyện đó và chia sẻ cuộc sống gia đình là hai chuyện khác nhau. Quán sách của em buôn bán như vậy thì phải va chạm với nhiều loại khách hàng, cho dù em không học với Simon nữa, nhưng khi anh ta tới mua sách thì em cũng không thể đuổi người ta đi được.” cô cố gắng không nói nhiều về đề tài này nữa.
Diệp Cương rất muốn bình tĩnh để thảo luận đề tài này, nhưng hắn đã quá mệt mỏi.
“Thế nên anh mới muốn em thôi việc, chuyên tâm làm bà chủ gia đình, không phải mọi phụ nữ Nhật Bản đều như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55314/chuong-6-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.