Sau đêm đó, Diệp Cương không hề nhắc lại chuyện muốn cô đồng hành quay về Đài Loan. Hôm nay đã là ngày thứ bảy kể từ hôm hắn về Đài Loan, Thư Dĩ Nhu kết thúc ngày làm việc ở quán sách, rồi tập một bài Yoga sau đó đi bộ về nhà, về đến nhà sẽ gọi điện cho Diệp Cương để hỏi hắn mấy giờ sẽ về đến nhà.
Khi đi qua công viên, cô còn dừng lại ngắm nhìn một đóa cúc dại đang nở rộ.
Thật ra từ khi quán sách có nhân viên bán hàng thường trực thì mọi chuyện đều rất tốt: đôi khi có thể tùy ý đi tập Yoga, làm cho người ta cảm thấy vô cùng hài lòng với cuộc sống.
Nếu Diệp Cương cũng cùng tập Yoga với cô, thì chắn chắn hắn sẽ hiểu thế nào là tự tại ngay thôi, sẽ không phải lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt nhăn nhó. Con người ta trong đầu mỗi một giây có bao nhiêu là suy nghĩ xoay chuyển, nếu có thể tập trung tập từng động tác Yoga, mọi suy nghĩ sẽ được thanh tịnh, đó cũng chính là cách thả lỏng cơ thể. Cơ bắp của Diệp Cương rất rắn chắc, khỏe mạnh, có thể bơi liền một lúc hai mươi vòng quanh bể bơi, nhưng lại vô cùng cứng nhắc, mới đứng cúi đầu hai tay chạm đến đầu gối là không thể cúi thêm được nữa. Độ mềm mại của cơ thể không đủ để tập thêm động tác nào nữa, thật y hệt như cá tính của hắn vậy!
Nhưng bù lại, hắn luôn trang trải cho mọi hoạt động của quán sách, nếu không cứ dựa vào doanh thu bán sách của Dĩ Nhu thì chắc chẳng làm được gì.
Giờ đây mọi chuyện đều rất tốt đẹp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55313/chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.