“Chào buổi sáng, hôm nay có một nhóm thư khách (những người buôn bán, sưu tầm sách cổ),đến bán sách, chắc là chị sẽ rất thích đấy. Với lại báo cáo doanh thu tháng này tôi cũng đã làm xong rồi, so với tháng trước, tháng này doanh số của mình tăng thêm 10% đấy.” nhân viên của hàng: Linh Mộc nhìn thấy cô đi vào, vội nói.
Thư Dĩ Nhu nhận bảng báo cáo của Linh Mộc làm, xem xét một cách cẩn thận. Cô ghi lại những ý kiến cần chú ý, rồi đi đến những bộ sách được đưa đến, đánh giá kỹ càng, lựa chọn và định giá chúng
Sau khi sắp xếp công việc tương đối ổn thỏa, Dĩ Nhu mới bước vào gian phòng bên trong, ngồi xuống ghế: cô co chân, khoanh tay trên đầu gối, tựa khuôn mặt mình lên đó, trầm tư suy nghĩ.
Cô hiểu Diệp Cương. Nếu cô không ngăn cản sự tấn công của hắn, thì sẽ rất nhanh thôi cô lại bị hắn bắt nạt, kéo cô quay trở về bên hắn.
Dĩ Nhu nghiêng người, với lấy điện thoại, gọi cho cho Hứa Dịch Luân – thư ký của Diệp Cương.
“Hứa thư ký, tôi là Dĩ Nhu đây. Nhờ anh nói với Diệp Cương là tối nay tôi bận, không thể đi ăn cùng anh ấy được, anh ấy hãy rủ người khác đi cùng đi.” Cô nói nhanh, vội vã cắt điện thoại, không cho người bên đầu dây kia kịp nói gì. Diệp Cương chắc chắn sẽ vô cùng giận dữ.
Nếu chỉ là giận dữ không thôi thì còn đỡ, nhưng cô biết hắn sẽ đau lòng, đây mới là nguyên nhân làm cô đau lòng theo. Thư Dĩ Nhu khép chặt mắt lại, trong ngực lại cảm thấy đau nhói lên.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55316/chuong-7-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.