Tất cả đệ tử Thiên Phụng bang nghe vậy đều chạnh lòng, nước mắt chảy dài.
Nhạc Nhạn Linh đưa mắt nhìn người con gái xử sự chững chạc kia, lòng hết sức kính phục, mặc dù chàng chưa hề trông thấy bộ mặt thật của nàng, song lúc này chàng nhận thấy nàng vô cùng khả ái, quyến rũ.
Thiên Phụng bang chủ Vân Phụng Ảnh mắt rấn lệ, buông tiếng thở dài trĩu nặng nói:
- Tổ sư đời trước bởi người phản trắc mà thọ thương thiệt mạng, lúc lâm chung đã nói với bổn nhân một câu mọi người đều không hề biết.
Nàng đưa tay áo lau đi nước mắt, nhưng liền tức lại trào ra.
Nàng thương xót quét mắt nhìn thuộc hạ xung quanh, giọng đau xót nói:
- Lão bang chủ bảo là khi có kẻ phản bội bang phái đó chính là lúc phải dời khỏi Thiên Phụng bang.
Liễu Dao Kim nghẹn ngào:
- Bang chủ sao có thể hoàn toàn tin tưởng vào những lời bi phẫn của lão bang chủ lúc lâm chung?
Vân Phụng Ảnh thoáng vẻ bi phẫn:
- Phải, bổn nhân hoàn toàn tin lão bang chủ. Thiên Phụng bang không phải là tài sản riêng của nhà họ Vân, Vân Phụng Ảnh này lẽ ra phải dời khỏi từ lâu rồi.
Liễu Dao Kim nghe vậy liền trĩu lòng bỗng ngước lên nói:
- Nhà họ Vân ư?
Vân Phụng Ảnh bỗng đưa tay giật phăng chiếc khăn che mặt, một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần liền hiện rồi trước mặt mọi người, toàn thể bang chúng thảy đều sững sờ.
Thái Phụng Tiên Tử liếc nhìn Nhạc Nhạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150893/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.