Hai thiếu nữ nghe tiếng rú liền chững bước, đưa mắt nhìn, bất giác rúng động tâm thần.
Chỉ thấy Nhạc Nhạn Linh tay cầm một cánh tay máu me đầm đìa của Cổ Phật, mắt rực sát cơ, mày kiếm dựng ngược, dáng vẻ thật ghê rợn.
Cổ Phật lùi ra ngoài ba trượng, sắc mặt trắng bệch bởi quá đau đớn, mắt ngập vẻ khiếp hãi chòng chọc nhìn Nhạc Nhạn Linh, quên cả vận công chỉ huyết.
Nhạc Nhạn Linh chẳng chút xót thương, con tim chàng lúc này như đã biến thành sắt đá, giọng tàn bạo nói:
- Cổ Phật, mục đích của Nhạc mỗ đã sắp đạt được rồi!
Cổ Phật không sao tự chủ được lùi sau ba bước, ấp úng nói:
- Nhạc Nhạn Linh, giới giang hồ vừa mới bắt đầu tin ngươi giàu lòng hiệp nghĩa, nhưng…
Nhạc Nhạn Linh tiếp lời:
- Nhưng Nhạc mỗ lại tự tay phá hủy phải không?
Cổ Phật gật đầu:
- Đúng vậy, lão nạp thật tiếc dùm cho ngươi!
Nhạc Nhạn Linh bỗng buông tiếng cười vang dội, tiến cười ngập đầy phẫn uất xót xa, không chút vui mừng sung sướng.
Một hồi thật lâu, Nhạc Nhạn Linh mới ngưng cười, giọng mai mỉa nói:
- Cổ Phật, sao ngươi lại quan tâm cho Nhạc mỗ thế này?
Cổ Phật quả không hổ danh một bậc gian hùng, thản nhiên nói:
- Vì tính mạng, lão nạp chẳng thể không khuyến cáo ngươi. Nếu như ngươi giết kẻ khác chứ không phải lão nạp, lão nạp rất mong ngươi giết nhiều hơn nữa để cho mọi người căm thù ngươi!
Nhạc Nhạn Linh chậm bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150891/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.