Đây là một gian thạch thất đơn sơ trang nhã, rộng chừng tám trượng vuông, góc phải có một chiếc giường gỗ, trên giường là nệm gấm chăn bông ngào ngạt hương thơm, chứng tỏ không phải là nơi cư trú của một người thường.
Bên cạnh giường có một chiếc bàn đá bóng loáng cao hơn ba thước, lúc này một thiếu nữ tóc tai rũ rượi, toàn thân áo trắng đang nằm mọp trên bàn. Qua tiếng thở đều đặn, chứng tỏ nàng đã ngủ say.
Trên giường nhẹ động đậy. Nhạc Nhạn Linh từ từ mở mắt, thờ thẫn đưa tay sờ má, lẩm bẩm:
- Chả lẽ mình chưa chết ư?
Đoạn đảo mắt nhìn, trông thấy Thái Phụng Tiên Tử đang ngủ say mới khẳng định là mình quả thật còn sống trên nhân thế.
Chàng thò tay vào lòng sờ tìm, thấy chiếc lọ ngọc đựng Xích Long Châu đã biến mất, lại thử vận khí, cảm thấy huyết mạch thông suốt, công lực dường như còn tăng hơn trước một chút.
Chàng bất giác đưa mắt cảm kích nhìn Thái Phụng Tiên Tử, lẩm bẩm:
- Hẳn là nàng mỏi mệt quá rồi!
Nhạc Nhạn Linh quét mắt nhìn trong thất, thấy ngoài Thái Phụng Tiên Tử không còn ai khác, biết là trong mấy ngày qua hẳn là đích thân nàng đã chăm sóc cho mình.
Nhạc Nhạn Linh khẽ khàng xuống giường, sửa lại y phục ngay ngắn, cầm lấy chăn bông đến đắp bên mình Thái Phụng Tiên Tử.
Thái Phụng Tiên Tử tuy mệt lả người nhưng nàng có võ công thượng thừa, có người đắp chăn lên mình lẽ nào không hay biết, song nàng không phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150885/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.