Không có cuồng phong, không có tiếng vang rền, chỉ thấy cát bay đá chạy, cỏ non ngã rạp, đây là luồng kình lực vô hình nhưng uy mãnh tuyệt luân.
Nhạc Nhạn Linh đã từng chứng kiến võ công của đối phương, giờ đâu dám khinh suất, vội vận hết toàn lực vung chưởng đón tiếp, đồng thời đề khí khinh thân sẵn sàng thừa thế thoái lui nếu khi không chống chịu nổi, chỉ cần giữ mình là được rồi.
Chỉ nghe “bộp” một tiếng vang khẽ, kèm theo một tiếng hự khẽ của Nhạc Nhạn Linh, cát đá tung lên một chút, đó là do chưởng kình của Nhạc Nhạn Linh gây ra.
Nhạc Nhạn Linh liên tiếp thoái lui sáu bước dài, sau cùng không kềm chế nổi ngồi bệt xuống đất, khí uất nghẽn nơi ngực, hai tay ê ẩm khó nhấc lên nổi, biết mình đã thọ nội thương.
Mỹ phụ cung trang thấy vậy cũng thoáng kinh ngạc, thầm nhủ:
“Thật không ngờ y lại có công lực thế này, Sương nhi chẳng qua cũng chỉ có vậy mà thôi!”
Nhạc Nhạn Linh cố cất một hơi chân khí, đứng bật dậy vận công hoạt động hai tay, đoạn chậm bước tiến tới lại chỗ cũ.
Mỹ phụ cung trang lạnh lùng nói:
- Ngươi cần nghỉ ngơi bao lâu?
Nhạc Nhạn Linh nhếch môi cười:
- Nghỉ quá lâu thì tiền bối không chịu chờ, còn nghỉ ít thì vãn bối có hại vô ích, tiền bối xuất thủ đi, vãn bối đã chuẩn bị xong rồi!
Mỹ phụ cung trang cười khảy:
- Chỉ sợ ngươi không còn tiếp nổi chiêu này nữa!
- Tại hạ chết cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150883/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.