Thái Phụng Tiên Tử thấy vậy cười trêu:
- Sao vậy? Vừa mới nói là không muốn gặp, bây giờ lại chạy nhanh thế này? Hứ, rõ ràng là trong bụng chứa đầy quái quỷ!
Nhạc Nhạn Linh đỏ mặt, khẽ nạt:
- Sương muội lại tinh nghịch nữa rồi!
Thái Phụng Tiên Tử thè lưỡi làm mặt xấu, rồi không nói gì nữa.
Lát sau, hai người đã đến ngoài vòng vây ngôi nhà nhỏ của thuộc hạ Thiên Phụng bang.
Thái Phụng Tiên Tử kề tai Nhạc Nhạn Linh khẽ hỏi:
- Linh ca, chúng ta vào cách nào đây?
Nhạc Nhạn Linh nhẹ bóp tay này, có ý bảo nàng đừng lên tiếng, đoạn nhon nhón đến bên một lão bà vẻ như đầu mục, khẽ nói:
- Bà bà, trong kia xảy ra việc gì vậy?
Lão bà ngoảnh lại, nhìn Nhạc Nhạn Linh và Thái Phụng Tiên Tử từ đầu đến chân, ngạc nhiên hỏi:
- Hai vị là ai?
Thái Phụng Tiên Tử rất khôn ngoan, biết nói ra sự thật sẽ rất rắc rối, không chừng còn có thể làm hỏng đại sự nữa, bèn cười nói:
- Tiểu nữ là muội muội của quý bang chủ, còn đây là… phu quân của tiểu nữ!
Dứt lời bất giác đỏ mặt, lừ mắt với Nhạc Nhạn Linh.
Nhạc Nhạn Linh nực cười thầm nhủ:
- Ta đâu có bảo nàng nhận ta là phu quân, đó là tự nàng nói ra kia mà, sao lại lừ mắt thế này?
Lão bà lộ vẻ hoài nghi nói:
- Tệ bang chủ không có muội muội, cô nương là ai?
Thái Phụng Tiên Tử lặng người,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150887/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.