Cửu Văn Long người tuy ngốc nghếch, nhưng tính tình rất trung hậu, y nghĩ đến lúc mới gặp Nhạc Nhạn Linh lần đầu, vì hoàn thành võ công cho y mà Nhạc Nhạn Linh đã hy sinh không dùng linh dược, ơn đức ấy cao dầy đến nhường nào.
Nước mắt tuôn ra như suối, tiếng khóc của Cửu Văn Long lúc này đã có phần khản lạc.
Nhạc Nhạn Linh tuy bực tức vì hành động nóng nảy thiếu suy xét của y nhưng lúc này thấy y đau lòng đến vậy cũng không khỏi mủi lòng, buông tiếng thở dài trĩu nặng nói :
- Huynh đài vì sao lại thương tâm đến như vậy?
Cửu Văn Long khóc mếu máo :
- Nghĩ Nhạc huynh đệ của mình là người chính trực, đâu bao giờ lại làm điều vô sỉ thế này, nhưng Cửu Văn Long đầu óc ngu đần, không hề có chút khả năng phân biệt, trong lúc nóng giận đã đánh y rơi xuống Nộ Giang. Nhạc huynh đệ ơi! Nhạc huynh đệ, hẳn là huynh đệ chẳng bao giờ ngờ Cửu Văn Long này lại giết huynh đệ phải không?
Càng nói càng thêm đau lòng, đấm ngực bứt tai, như muốn tự trừng phạt mình vậy.
Nhạc Nhạn Linh thầm khẽ thở dài, tự nhủ :
- “Thôi, bỏ đi Nhạc mỗ đã tha thứ cho huynh đài rồi.”
Đoạn bỗng hỏi :
- Nhạc huynh đệ kia hẳn là võ công kém hơn huynh đài phải không?
- Nhạc huynh đệ võ công cao hơn mỗ nhiều.
Nhạc Nhạn Linh vờ ngạc nhiên :
- Vậy sao y lại bị huynh đài đánh rơi xuống Nộ Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150845/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.