Nước sông Nộ Giang vẫn cuồn cuộn chảy xiết, hoàn toàn không có gì đổi khác nhưng thời gian bốn tháng đã thấm thoát trôi qua.
Trước Quỷ Vương động, Hoa Diễm Phương mặt ràn rụa nước mắt nép sát vào lòng Nhạc Nhạn Linh, bùi ngùi khẽ gọi :
- Linh ca, Linh ca....
Nhạc Nhạn Linh thờ thẫn đưa tay nhẹ vuốt lên mái tóc óng mượt của nàng, âu yếm lau chùi nước mắt trên mặt nàng, dịu dàng nói :
- Phương muội đừng khóc, Phương muội chẳng đã nói là nhất định sẽ vâng lời ngu ca hay sao?
Bốn tháng trời gần gũi bên nhau, cử chỉ hồn nhiên và lời lẽ ngây thơ của Hoa Diễm Phương đã cởi mở cõi lòng của chàng thiếu niên lạnh lùng này, mặc dù chàng biết rõ mình không còn sống bao lâu nữa, nhưng tình yêu chàng đâu thể nào kềm chế được.
Hoa Diễm Phương dịu dàng gật đầu, áp chặt mặt vào cổ Nhạc Nhạn Linh, bùi ngùi nói :
- Linh ca, tiểu muội không muốn rời xa Linh ca!
Nhạc Nhạn Linh lòng rúng động mạnh, thở dài nói :
- Phương muội, trên đời chẳng có buổi tiệc nào không tan, từ nay chỉ cần Phương muội ghi nhớ từng có một Linh ca này là đủ rồi!
Chàng không sao bày tỏ nỗi khổ ải của mình, và chàng cũng chẳng đủ can đảm.
Hoa Diễm Phương khẽ khóc thút thít :
- Vâng, tiểu muội sẽ mãi mãi ghi nhớ. Một tháng sau, khi tiểu muội luyện thành võ công, nhất định sẽ phải tìm gặp Linh ca!
Nhạc Nhạn Linh buông thở dài não
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150843/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.