Gian đại sảnh này rất to rộng, rường cột trạm trổ rất tinh vi, bày trí hết sức lộng lẫy, hai bên cửa chính mỗi bên đều có một chiếc giá binh khí sáng loáng, trên cắm đầy đao thương kiếm kích.
Hai bên giá binh khí đều có một đại hán cao to vạm vỡ, cũng cách hệt như nơi cư trú của bậc vương công khanh tướng.
Lúc này giữa đại sảnh có hai chiếc bàn bát tiên, mỗi bàn có bốn người, trên bàn đầy hương sơn hải vị, nhưng rất ít người động đũa, chẳng rõ họ đang lo nghĩ điều gì.
Bàn trong có một người tóc bạc mặc áo bào xanh ngồi quay mặt ra cửa, lúc này đang bưng một ly rượu to uống ừng ực, che hết cả gương mặt nên Nhạc Nhạn Linh không sao nhìn thấy rõ diện mục.
Một người mày nhỏ mắt bé dáng vẻ như tú tài lỡ vận ngồi bên phải người áo bào xanh khẽ nói :
- Viện chủ dừng uống nữa, huynh đệ thấy Viện chủ say rồi đấy.
Người áo xanh nghe vậy “cộp” một tiếng đặt mạnh ly xuống bàn, toét miệng mắng :
- Mẹ kiếp, nghĩ Thiết Bối Giao này trước kia ung dung tự tại biết mấy, chẳng ngờ đến lúc cuối đời lại gánh lấy tai họa này cho kẻ khác, đến nỗi ngày đêm thấp thỏm âu lo, mẹ kiếp thật chẳng rõ đã gây nghiệp từ kiếp nào, đến kiếp này phải trả.
Chỉ thấy người này mày rậm trễ xuống, đôi mắt to trợn ngược, mũi sư tử, miệng to môi sệ, tướng mạo thật hung bạo.
Có lẽ y đã uống quá nhiều rượu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150847/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.