Thái Phụng Tiên Tử tung mình lao tới là vì có sự phát hiện khác, nàng nằm mơ cũng không ngờ Nhạc Nhạn Linh lại hiểu lầm xuất thủ công kích mình.
Nếu lúc này nàng biến chiêu đổi thế đón tiếp thế công của Nhạc Nhạn Linh thì cũng không có gì khó, nhưng như vậy thì Nhạc Nhạn Linh ắt sẽ thọ thương dưới sự ám toán của bọn người Phi Vân trại.
Thời gian không cho phép Thái Phụng Tiên Tử suy nghĩ nhiều, nàng thầm cắn răng, vận tụ công lực toàn thân vào trước ngực, hứng chịu đòn tấn công của Nhạc Nhạn Linh, không chịu triệt hồi chưởng chiêu của mình.
Trong chớp mắt, chưởng lực của Nhạc Nhạn Linh đã trúng vào ngực Thái Phụng Tiên Tử, chỉ nghe “bình” một tiếng, tiếp theo là tiếng hự đau đớn của Thái Phụng Tiên Tử, và đồng thời ngoài năm trượng cũng vang lên một tiếng rú vô cùng thảm khốc.
Thái Phụng Tiên Tử bay ra xa hơn hai trượng, rơi xuống đất, máu tươi từ khóe miệng nàng từ từ chảy ra, sắc mặt trắng bệch.
Nhạc Nhạn Linh thấy vậy cả kinh, qua tiếng rú thảm khốc kia, với những mũi châm li ti màu cam rơi vãi trên mặt đất, chàng đã hiểu tất cả.
Thế nhưng, chàng không sao hiểu nổi, vì lẽ gì Thái Phụng Tiên Tử lại cứu mình.
Tuy nhiên sự thật sờ sờ trước măt đã khiến chàng ưu ái ngưỡng mộ người có ơn cứu mạng mình.
Nhạc Nhạn Linh bước vội đến trước mặt Thái Phụng Tiên Tử vừa ngồi dậy, áy náy khẽ nói :
- Cô nương thọ thương nặng lắm phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150836/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.