Ngay khi ấy, một giọng sắc lạnh từ sau lưng thiếu niên áo đen chừng hai mươi trượng vang lên :
- Chàng trai kia có phải bị lạc đường không?
Thiếu niên áo đen thoáng kinh ngạc, nhưng không quay lại ngay, bình tĩnh khẽ cười nói :
- Tôn giá phải chăng cũng gặp khó khăn như tại hạ?
Dứt lời người đã quay lại, chỉ thấy một lão nhân áo xanh tuổi trạc lục tuần, mặt mày đen đúa, hai mắt sâu hoắm, mũi to miệng cả, tướng mạo hết sức nham hiểm, đang đứng trên một tảng đá ngoài hai mươi trượng.
Lão nhân áo xanh lạnh lùng cười khảy nói :
- Không, lão phu ở đây đã lâu năm, không bao giờ lại bị lạc đường. Vừa rồi lão phu thấy các hạ thân pháp nhanh nhẹn hiển nhiên là người trong võ lâm, nhưng lão phu rất lấy làm lạ, các hạ đến đây làm gì vậy?
Thiếu niên áo đen cười khảy nói :
- Tôn giá chẳng phải cũng có ở đây đó sao? Tôn giá ở đây làm gì vậy?
Lão nhân áo xanh đanh mặt :
- Lão phu đã nói rồi, lão phu ở đây đã rất nhiều năm, không ở đây thì ở đâu chứ?
- Vùng núi này chỉ có mỗi một Phi Vân trại, hay tôn giá chính là người trong trại ấy?
Lão nhân áo xanh ngẩn người, đoạn bỗng buông tiếng cười vang :
- Ha ha... Không sai, vùng núi này quả là có một Phi Vân trại có người cư trú, lão phu là Trấn Sơn Điêu Bốc Nhân, các hạ đến đây với mục đích gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150834/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.