Nhạc Nhạn Linh nghe tiếng, bất giác quay nhìn về phía ấy, chỉ thấy hai lão nhân đang đứng sóng vai nhau dưới một ngọn cổ tùng cách ngoài năm trượng.
Người bên trái mày ngắn mũi gãy, nơi góc trán trái có một vết sẹo tím dài hơn hai tấc, trên môi râu chuột tua tủa, tướng mạo rất hung ác.
Người bên phải diện mạo tuy sáng sủa hơn, song mặt đầy tà khí, trông rất đáng ghét.
Hai người đều tuổi trên năm mươi, huyệt thái dương gô cao, hiển nhiên đều là cao thủ nội gia.
Lão tiều phu đưa mắt nhìn hai người, gật đầu nói :
- Lão phu quả là biết nơi ấy, nhưng chỉ sợ hai vị không dám đến lấy, bởi vì...
Lão nhân bên phải không chờ lão tiều phu nói dứt, tung mình đến lớn tiếng nói :
- Trên đời chẳng việc gì là huynh đệ bọn này không dám làm, lão cứ cho biết địa điểm là được rồi, đừng lôi thôi.
Nhạc Nhạn Linh thấy đối phương ngang tàng như vậy, cười lạnh lùng nói :
- Hai vị có việc cần nhờ người khác mà lại buông lời ngang ngược như vậy, chả lẽ người ta có bổn phận bắt buộc phải cho hai vị biết hay sao?
Lão nhân sẹo tím bên trái lúc này cũng đã đến gần, nghe vậy liền trợn trừng mắt rực lên sắc lạnh nhìn Nhạc Nhạn Linh, trầm giọng nói :
- Tiểu tử, ngươi đã chán sống rồi phải không?
Nhạc Nhạn Linh tức giận nhướng mày, cười khảy nói :
- Chỉ bằng hai vị ư?
Lão nhân sẹo tím tự thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150832/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.