Tám người áo đỏ bịt mặt vốn đã như kinh cung chi điểu, vừa nghe tiếng nói ấy liền tức kinh hãi kêu ồ lên, thảy đều đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Thật ra, bây giờ họ mới quay đầu lại đã là quá thừa, bởi đối phương lúc này đã tiến vào giữa tám người.
Tám người bịt mặt kinh hãi, buột miệng kêu lên :
- Ồ, Thái Phụng Tiên Tử!
Không sai, chính Thái Phụng Tiên Tử đã quay trở lại, không ai đoán ra được nàng ta quay trở lại với mục đích gì?
Thái Phụng Tiên Tử đưa mắt nhìn người đang bồng Nhạc Nhạn Linh nói :
- Hãy bỏ y xuống, nhưng phải thật nhẹ đấy!
Giọng nói tuy rất ngọt ngào, không hề có chút tức giận, khác hẳn khi nãy đối với Nhạc Nhạn Linh, song vẫn có vẻ nghiêm trang khiến người không dám phản kháng và mất tự chủ.
Người bịt mặt ấy quả nhiên vâng lời đặt Nhạc Nhạn Linh xuống, dáng vẻ như kẻ mất hồn.
Thái Phụng Tiên Tử đưa mắt nhìn Nhạc Nhạn Linh hôn mê nằm dưới đất, sau đó ngẩng lên quét mắt nhìn quanh, cười nói :
- Tám vị người nào cũng đeo khăn che mặt, hẳn không phải nhân vật quan trọng trong Đoạn Hồn cốc chứ gì? Bây giờ đầu lĩnh các vị đã chết, mà cũng không có được Nhạc Nhạn Linh, dù trở về cũng chỉ có một chết, theo ý bổn cô nương thì tám vị hãy ở lại đây bầu bạn với đầu lĩnh các vị là hơn.
Giọng nói với hết sức dịu dàng, song tám người nghe chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150831/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.