Nhạc Nhạn Linh ngoảnh lại nhìn, vừa tiếp xúc với ánh mắt Thái Phụng Tiên Tử, Nhạc Nhạn Linh lặng người, bởi ánh mắt nàng ngập đầy vẻ sắc lạnh rợn người.
Nhạc Nhạn Linh hít sâu một hơi không khí, định thần lại, nhếch môi cười, giọng bình thản :
- Cô nương tài trí hơn người, tại hạ tự biết không sao che giấu được.
Thái Phụng Tiên Tử thấy Nhạc Nhạn Linh bình thản như vậy, không khỏi bội phục thầm nhủ :
- “Y biết rõ không phải địch thủ của mình vậy mà vẫn không hề có vẻ sợ hãi, thật là không ngờ!”
Đoạn bèn cười khảy nói :
- Các hạ bình tĩnh lắm, có biết vì sao bổn cô nương đã biết trước mà không ngăn cản không?
Qua ánh mắt của Thái Phụng Tiên Tử vừa rồi, Nhạc Nhạn Linh đã hiểu rõ tâm ý của nàng, bèn lạnh lùng nói :
- Nhạc mỗ gánh chịu tội lỗi thay cho Huyết Ma Vương thì cũng vậy thôi!
Thái Phụng Tiên Tử lại thầm kinh ngạc, bỗng nói :
- Các hạ là người duy nhất đoán ra được tâm ý bổn cô nương, tài trí các hạ xem ra chẳng kém gì bổn cô nương.
Dứt lời mắt bỗng rực sát cơ, song chỉ một thoáng đã tan biến.
Nhạc Nhạn Linh lạnh lùng nói :
- Tuy tại hạ biết rõ không phải địch thủ của cô nương, nhưng không bao giờ cam tâm xuôi tay chịu chết, có lẽ cô nương còn phải phí sức một phen.
Thái Phụng Tiên Tử cười khanh khách, đầy vẻ khinh bỉ nói :
- Phí sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150828/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.