Hãy nói về Nhạc Nhạn Linh, sau khi ra khỏi đại sảnh, chàng không đi tìm Lan Nhân lão nhân và Giáng Long Tiên, chỉ một mình phóng đi về phía cửa cốc, thoáng chốc đã ra khỏi cốc đạo.
Nhạc Nhạn Linh tìm gặp lối đến, phóng thẳng xuống núi Trường Bạch sơn, bởi lúc đến những người ở các trạm gác đều đã biết chàng, nên lúc này trở ra không một ai ngăn cản.
Nhạc Nhạn Linh phóng đi một mạch hơn bốn mươi dặm đường, bởi tâm thần rối loạn nên không chú ý đến phương hướng, khi nhớ lại thì chàng đã lên đến trên đỉnh một ngọn núi cao chót vót.
Nhạc Nhạn Linh dừng lại nhận định phương hướng, bất giác tự trách :
- Mình sao vậy? Ngay cả phương hướng cũng không phân biệt được thế này?
Sau khi nhận định phương hướng, chàng quay người vừa định phóng đi về hướng đông. Đột nhiên, chàng nghe tiếng chim phụng kêu vang trên không, độ chừng cách đầu chàng không quá mười trượng.
Nhạc Nhạn Linh ngạc nhiên chững bước ngước lên nhìn, bất giác giật mình, chỉ thấy một con chim phụng ngũ sắc to cỡ bánh xe đang liệng vòng cách đầu chàng chừng tám chín trượng.
Chim phụng ấy mỏ vàng mắt đỏ, dáng vẻ hung mãnh khiếp người, nhưng không hề có ý lao xuống tấn công.
Nhạc Nhạn Linh liền thấy yên tâm, cất bước đi xuống núi.
Ngay khi ấy, bỗng nghe một giọng lanh lảnh quát :
- Đứng lại Nhạc Nhạn Linh bất giác chững bước, song chỉ một thoáng lại cất bước tiếp tục đi xuống núi.
Song chàng vừa đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150827/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.