Nhạc Nhạn Linh lặng lẽ nhìn Thái Phụng Tiên Tử, thấy nàng đang ngủ say sưa, đôi môi mọng né nở một nụ cười thật mê hồn.
Nhạc Nhạn Linh bất giác thầm buông tiếng thở dài uổng tiếc, thầm nhủ :
- “Nếu lòng dạ nàng mà lương thiện thì tốt biết mấy, chả lẽ trên cõi đời này không có gì thập toàn thập mỹ hay sao?”
Chàng bỗng lại nghĩ đến những lời nói của nàng vừa qua, vì sự an nguy của toàn thể võ lâm, khiến chàng bất giác nảy sinh ý định trừ khử mối họa này cho võ lâm.
Nhạc Nhạn Linh lại cúi xuống nhìn Thái Phụng Tiên Tử thầm nhủ :
- “Lúc này thật là một cơ hội tốt để hạ thủ, nếu bỏ lỡ e rằng từ nay sẽ không bao giờ chế ngự được nàng ta nữa.”
Nghĩ vậy, tay phải rút dao từ từ đưa lên.
Ngay khi ấy, Thái Phụng Tiên Tử trong lòng chàng lại bỗng khẽ trở mình lẩm bẩm :
- Tất cả đều là giả tạo... Tôi không hề căm thù Nhạc công tử...
Rồi thì bàn tay vỗ nhẹ một cái, từ trên vai Nhạc Nhạn Linh tụt xuống, nàng lại ngủ say sưa.
Nhạc Nhạn Linh bất giác buông tay xuống, qua những lời nói trong lòng chàng nhận thấy nàng không phải là một nữ ma đầu giết người không chớp mắt, mà là một người con gái xinh đẹp thục hiền rất cần sự che chở bảo vệ.
Nhạc Nhạn Linh buông tiếng thở dài thậm thượt, lẩm bẩm :
- Mình không thể làm như vậy, đường đường là một nam nhi đại trượng phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150838/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.