Lời lẽ của Nhạc Nhạn Linh hiển nhiên đã làm thương tổn lòng tự tôn của lão nhân áo vàng. Chỉ thấy lão mắt rực hàn quang ghê rợn, nhìn chốt vào mặt Nhạc Nhạn Linh, lạnh lùng quát :
- Đó là thái độ đúng đắn của ngươi đối với trưởng bối hả?
Nhạc Nhạn Linh kể từ lúc nghe mẫu thân và tỷ tỷ đã bị giam cầm trong Đoạn Hồn cốc, lòng đã vô cùng căm hận người sư bá khi xưa đã bằng lòng trông nom cho mẫu thân và tỷ tỷ này, đâu còn tình nghĩa gì nữa. Nghe vậy liền ngửa mặt cười vang, nghiến răng nói :
- Trưởng bối ư? Ha ha... Mại hữu cầu vinh, bội tín vi ước, Nhạc Nhạn Linh này có một trưởng bối như vậy thật là vô cùng nhục nhã!
Lão nhân áo vàng chẳng rõ bị lương tâm cắn rứt hay là khiếp hãi bởi thần sắc ghê rợn của Nhạc Nhạn Linh, lão không tự chủ được buột miệng nói :
- Tàn sát phụ thân ngươi và bức bách ngươi không phải chỉ một mình lão phu!
Lão như muốn qua đó giảm nhẹ tội ác của bản thân.
Nhạc Nhạn Linh nghe vậy lòng càng cuồng giận, sấn tới một bước gằn giọng quát :
- Lão thất phu đã làm gì mẫu thân và tỷ tỷ của Nhạc mỗ rồi?
Tiếng quát đinh tai nhức óc như sấm rền, khiến lão nhân áo vàng giật nẩy mình, thần trí hôn mê liền tỉnh táo, kinh hãi thầm nhủ :
- “Hôm nay sao lại thần hồn nát thần tính thế này? Cũng may là chưa nói nhiều, không thì hậu quả thật chẳng sao gánh vác nổi.”
Đoạn liền nghiêm mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112705/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.