Ba người vào đến thạch thất, chỉ thấy hai thiếu nữ đang đứng thừ ra như kẻ mất hồn, mặt đầy vẻ bi thương.
Lãnh Vân bảo chủ nhanh chóng quét mắt nhìn quanh, thấy cánh cửa đá đưa cơm hằng ngày lúc này đã đóng chặt, liền hiểu ngay việc gì đã xảy ra, bèn cất tiếng nói :
- Nhạc Nhạn Linh đã tiến vào Đoạn Hồn cốc, chúng ta không cần thiết ở lại đây nữa, đi thôi!
Độc Thánh Công Tôn Đào cười khảy tiếp lời :
- Đúng rồi, ở lại đây lâu không chừng bị giam thêm mười lăm năm nữa!
Lãnh Vân bảo chủ liền trả đũa :
- Công Tôn huynh cũng nhát gan quá nhưng mà mỗi người có chí hướng riêng, lão phu không dám ép buộc. Nếu Công Tôn huynh muốn bỏ đi thì xin cứ tự tiện!
Độc Thánh Công Tôn Đào tức giận :
- Lăng huynh bảo kẻ khác nhát gan rõ là miệng mình méo mà lại cứ khăng khăng nói là ấm trà thủng!
Cổ Phật Thiên Si thấy hai người đỏ mặt tía tai, biết nếu tiếp tục cãi vã ắt sẽ động thủ. Lúc này họ đang ở trong đầm rồng hang hổ, nếu động can qua khác nào tự đào huyệt chôn mình.
Cổ Phật vội cất tiếng khuyên giải :
- Hai vị thí chủ tuy lòng nặng thành kiến với nhau, nhưng lão nạp tin là thành kiến ấy hẳn không bằng nỗi nhục bị giam mười lăm năm của chúng ta, hai vị nghĩ có đúng không?
Hai người nghe vậy đều giật mình, cùng đưa mắt nhìn nhau, đoạn đồng thành nói :
- Đại sư nói rất phải!
Cổ Phật Thiên Si mỉm cười, quay sang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112704/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.