Độc Thánh Công Tôn Đào xảo quyệt dường nào, thấy vậy liền cân nhắc, biết nếu không cứu hai thiếu nữ kia, Nhạc Nhạn Linh sẽ thí mạng với mình, bèn vội nói :
- Thôi ba người cũng được, lão phu đặc biệt khai ân một lần vậy!
Nhạc Nhạn Linh cười khảy, buông hai tay xuống nói :
- Tại hạ phải xem thuốc giải trước đã!
Độc Thánh Công Tôn Đào mắt lóe hàn quang :
- Ngươi không tin lão phu ư?
Nhạc Nhạn Linh trầm giọng :
- Đương nhiên không thể tin được!
Độc Thánh Công Tôn Đào tức giận cười gằn :
- Ngươi không có tín nhiệm thì chỉ có chết, dù lão phu chết già tại đây cũng không trao thuốc giải cho ngươi trước!
Dứt lời liền nhắm mắt lại.
Nhạc Nhạn Linh thấy lời lẽ lão ta kiên quyết như vậy, biết không phải giả vờ, bèn nói :
- Thôi được, Nhạc mỗ tin lời lão!
Đoạn cất bước đi đến gần Độc Thánh.
Độc Thánh Công Tôn Đào vừa nghe Nhạc Nhạn Linh tin cậy mình, mắt liền ánh lên vẻ vui mừng, đó là xuất phát từ nội tâm, đã biến mất trong đời lão từ nhiều năm qua.
Độc Thánh Công Tôn Đào giơ sợi xích sắt trên người lên nói :
- Sợi xích này buộc vào vách đá. Trong vách đá có máy móc nên lão phu bị giam nhiều năm mà không dám kéo mạnh. Nào, ngươi kéo đầu kia, lão phu kéo đầu này cho sợi xích đứt ra!
Nhạc Nhạn Linh y lời đón lấy đầu sợi xích nói :
- Kéo đi!
- Ngươi đủ công lực không?
Nhạc Nhạn Linh cười khảy :
- Đủ hay không khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112703/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.