Tiếng quát vừa dứt, trước mặt Vương Bá Tu chừng năm thước đã xuất hiện một người bịt mặt khăn đỏ, ánh mắt sắc lạnh nhìn chốt vào mặt Vương Bá Tu, tựa hồ thù sâu như biển, hận cao như núi.
Vương Bá Tu khi nghe tiếng quát đã hồn phi phách tán, giờ thấy người cản đường, vội chững người tung mình sang trái.
Nào ngờ người vừa động, lại nghe một tiếng sắc lạnh quát :
- Đứng lại!
Trước mặt chừng năm thước lại xuất hiện một người bịt mặt khăn đỏ.
Lúc này Vương Bá Tu mới biết mình đã bị hãm thân trong trùng vây, nhưng hai mắt vẫn đảo nhìn bốn phía như cố tìm đường thoát thân.
Thế nhưng, ngoài những đôi mắt sắc lạnh kia ra, không còn đường thoát thân nào khác, thậm chí tuyệt lộ xuống vực thẳm cũng bị một người bịt mặt khăn đỏ chặn lại.
Trong tâm trạng hoàn toàn tuyệt vọng, nỗi ghê rợn chết chóc nhanh chóng tràn ngập lòng Vương Bá Tu. Trên mặt lão lúc này đầy vẻ sợ hãi.
Lão hít sâu một hơi chân khí, với giọng gần như van xin nói :
- Chư vị huynh đệ, Vương mỗ tự xét mình trước nay không hề đắc tội với chư vị, sao chư vị lại quyết hạ sát Vương mỗ thế này?
Xung quanh chỉ vang lên tiếng cười sắc lạnh, chẳng những không hề xúc động mà còn có vẻ khoái trá trước những lời van xin của Vương Bá Tu.
Vương Bá Tu biết rõ người trong Đoạn Hồn cốc thảy đề hung ác bạo tàn, không thể nào dùng lời mà thuyết phục, lòng liều mạng liền tức nổi dậy, bèn trầm giọng nói :
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112706/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.