Nhạc Nhạn Linh nghe tiếng giật nảy mình, chững bước quay lại phắt lại, chỉ thấy hai quái nhân mặt xanh nanh dài rất hung tợn đang đứng cách chàng chừng một trượng, bất giác cả kinh thầm nhủ :
- “Hai quái vật này đến từ lúc nào sao mình không hề hay biết thế nhỉ?”
Đoạn lạnh lùng cất tiếng nói :
- Bằng vào hai vị mà cũng dám nói khoác vậy ư?
Quái nhân bên phải cười vang :
- Hai ta là Thủ Cốc song hồn, tiểu tử ngươi đã từng nghe nói chưa? Hắc hắc...
Thiên Phụng bang chủ nghe vậy thầm nhủ :
- “Hai người này tự xưng là Thủ Cốc song hồn, vậy thì hẳn những người vào đây bao năm qua đều bị họ sát hại, có lẽ võ công của họ chẳng phải tầm thường.”
Đoạn bất giác cất bước đi về phía Nhạc Nhạn Linh.
Nhạc Nhạn Linh cười khảy nói :
- Vậy thì những xương người trong cốc chính là kiệt tác của hai vị chứ gì?
Quái nhân bên trái cười đáp :
- Đương nhiên, bởi cốc đạo đã quá nhiều xương trắng nên mới để cho tiểu tử ngươi sống vào đến đây.
Nhạc Nhạn Linh ngầm vận tụ công lực vào hai tay nói :
- Vậy hai vị đặc biệt thi ân với Nhạc mỗ rồi!
Quái nhân bên phải cười gằn :
- Đúng vậy, ngươi nên cảm tạ chúng đại gia mới phải!
Dứt lời, cất bước đến gần Nhạc Nhạn Linh.
Thiên Phụng bang chủ lúc này đã đi đến bên cạnh Nhạc Nhạn Linh cách chừng hai thước, thấy vậy vội quay nhìn Nhạc Nhạn Linh truyền âm nói :
- Nhạc Nhạn Linh, hai người này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112699/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.