Lúc này bầu không khí nơi hiện trường căng thẳng tột cùng, không ai phát giác bốn nữ tỳ áo tím vừa xuất hiện trên đỉnh núi đối diện.
Nhạc Nhạn Linh sống biệt lập trong Ngọa Long bảo ngay từ thưở bé, ngoài Nam Tà và Bắc Cái, không còn ai khác bầu bạn cùng chàng, trong khi Nam Tà và Bắc Cái bị hạn chế về nhiều mặt, ngoài việc trông nom hầu hạ chàng, tuyệt đối không được nói đến chuyện giang hồ, nên cái tên Huyết Ma Vương tuy vang lừng và kinh khiếp, song chàng vẫn không hề biết đến.
Nhạc Nhạn Linh ngoảnh nhìn Thiên Phụng bang chủ hỏi :
- Bang chủ biết người này ư?
Thiên Phụng bang chủ lúc này tâm trạng khích động đã lắng dịu, gật đầu nói :
- Hiện đại địch đang ở trước mắt, bổn Bang chủ không sao kể về lai lịch y được.
Đoạn cất bước tiến tới mấy bước, lạnh lùng nói :
- Huyết Ma Vương, tôn giá còn nhớ lời thề khi xưa không?
Huyết Ma Vương mắt rực tinh quang, chằm chặp nhìn Thiên Phụng bang chủ hồi lâu mới nghênh ngang nói :
- Lão phu không điên không khùng, làm sao quên được!
Thiên Phụng bang chủ cười khảy :
- Vậy sao tôn giá lại rời khỏi Khương Tạng?
Huyết Ma Vương ngửa cười vang :
- Ha ha... Đã lui khỏi giang hồ từ lâu, sống chết chưa rõ, lão phu lúc này mới vào Trung Nguyên còn thấy đã muộn mất mấy năm rồi!
Thiên Phụng bang chủ lướt mắt qua sát cơ, cười khảy :
- Nhưng trong Trung Nguyên hiện nay hãy còn có bổn Bang chủ đây!
Huyết Ma Vương cười khinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112700/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.