Thời gian lặng lẽ trôi qua trong sự yên tĩnh nhưng đối với những người nhắm mắt điều có ý nghĩa hết sức to lớn, bởi trong thời gian ngắn ngủi ấy nội lực của họ đều thăng tiến vượt bậc.
Nhạc Nhạn Linh lặng lẽ nhìn trời mặt chàng phảng phất một vẻ u sầu, không biết chàng đang nghĩ gì.
Thiên Phụng bang chủ từ từ mở mắt, công lực nàng thâm hậu nhất trong số những người hiện diện, nên nàng hồi tỉnh trước hết.
Chỉ thấy sắc mặt nàng lúc này hồng hào rạng rỡ, khiến nàng càng thêm xinh đẹp kiều diễm.
Nàng đưa mắt nhìn Nhạc Nhạn Linh, nhẹ nhàng đứng lên cất bước tiến về phía chàng.
Nhạc Nhạn Linh không hề hay biết, có lẽ chàng đang suy nghĩ một việc hết sức trọng đại.
Thiên Phụng bang chủ dừng lại phía sau cách Nhạc Nhạn Linh chừng ba thước, khẽ cất tiếng hỏi :
- Các hạ đang nghĩ gì vậy?
Nhạc Nhạn Linh không ngoảnh mặt lại chỉ ơ hờ nói :
- Bang chủ đã hổi tỉnh nơi đây không còn việc của tại hạ nữa.
Đoạn thò tay vào lòng, lấy ra một lọ ngọc màu xanh đen cất bước đi về phía sơn cốc bên phải.
Thiên Phụng bang chủ biến sắc mặt, vội tung mình đứng cản trước mặt Nhạc Nhạn Linh hỏi :
- Các hạ đi đâu?
Nhạc Nhạn Linh nhướng mày :
- Bang chủ thấy mình quá đa sự ư?
Thiên Phụng bang chủ nghe lòng se thắt, lạnh lùng nói :
- Các hạ có thể đi bất cứ nơi đâu, duy chỉ có sơn cốc này là không được vào.
Nhạc Nhạn Linh cười khảy :
- Vì sao?
Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112698/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.