Bị bắt gian tại phòng. Sở Hiên muốn bùng nổ.
Sáng hôm sau, Tần Duyệt tỉnh dậy. Lèm nhèm mở mắt ra, thấy trong tay trống rỗng, người bên cạnh đã đi từ lâu rồi, hơi ấm cũng không còn nữa. Tối ngày hôm qua như một giấc mộng xuân của anh, và cô luôn là nhân vật nữ chính lăn lộn cùng anh. Chỗ lõm xuống bên cạnh nhắc anh rằng ngày hôm qua không phải mơ. Nhưng cô đã đi rồi. Anh uể oải đứng dậy. Chiếc chăn mỏng đắp hờ tuột xuống theo cử động của ann, để lộ đường cong cơ bắp tuyệt mĩ.
Tần Duyệt vào phòng tắm rửa sạch vết tích hôm qua. Anh xoa xà bông lên người bỗng thấy rát. Nhìn xuống thân hình mình toàn là dấu hiệu của cô để lại. Anh cười nhìn vết răng cắn trên ngực, trên cơ bụng, trên cánh tay. Cô như con mèo nhỏ thích liếm láp, thích cắn rồi nhẹ đay nghiến anh, muốn anh cầu xin cô như lúc cô nức nở nằm dưới thân anh. Đổi lại, chỉ là một trận kịch liệt hơn thôi. Cô sẽ nhẹ giọng rên rỉ. Phản kháng yếu ớt bằng cách cào lưng anh. Anh quay lại nhìn tấm lưng trần phản chiếu trên gương, vết móng dài kéo dọc khắp lưng, ngoệch ngoạc. Anh mơn trớn vết xước, tham luyến cảm giác tối qua. Chết tiệt, anh lại phản ứng.
Nhanh chóng giải toả, quấn hờ chiếc khăn, anh lắc nhẹ đầu cho tóc bớt ướt. Vài giọt nước đọng lại từng chỗ trên cơ thể anh, khiến cho anh thêm tuấn tú. Hệt như bức tượng Adam được đúc ra, được người ta tôn thờ và tranh giành.
Tần Duyệt rảo bước đến phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-la-yeu-vo-cung/82877/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.