Sở Hiên phát giận.
Trên xe nồng nặc mùi thuốc súng. Khuôn mặt Sở Hiên nghiêm nghị như mọi ngày nhưng đôi tay gồng chặt đã nói lên tâm tình của anh.
Sở Hi im lặng, khoanh tay nhìn thẳng. Gương mặt non nớt bộc lộ sự mất hứng. Cô mím môi, quay ngang quay dọc, nhất quyết không quay về phía anh.
Chiếc xe chậm rãi tiến vào một tiểu khu biệt thự nằm vùng ngoại ô.
Sở Hi thấy thế liền nổi nóng "Anh là đang tức giận chuyện gì hả? Giờ là anh đang thị uy với tôi sao?"
Sở Hiên không nói. Anh bẻ quặt tay lái, thắng đột ngột, dừng ngay trước cửa một cái biệt thự nhỏ nhắn màu đà. Anh quay sang nhìn Sở Hi, ánh mắt thâm tình "Anh hối hận."
Sở Hi nhìn chằm chằm vào ánh mắt Sở Hiên tìm tòi. Cô không hiểu được anh ta. Mãi mãi cô cũng không hiểu được anh ta. Cô cắn chặt răng mở cửa bước xuống, không quên đóng cửa thật mạnh, giậm chân bước vào nhà.
Sở Hiên nheo mắt nhìn bóng cô. Ánh mắt loé lên sự đau khổ. Rồi trở về khuôn mặt bình thản như lúc trước. Đôi tay nắm chặt. Đè lên còi xe. Kêu inh ỏi.
Sở Hi trong nhà nghe thấy vậy liền tức giận, đá đôi giày cao gót, ném túi xách. Ngồi phịch xuống ghê salon.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Sở Hi liền ngồi thẳng dậy. Sở Hiên bước vào nhà liếc nhìn cô một cái rồi đi thẳng lên lầu.
Sở Hi tức giận, chạy với theo anh, phát hỏa " Anh là hối hận điều gì? Công tử thanh cao như anh không phải chê tôi bẩn sao? Giờ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-la-yeu-vo-cung/82878/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.