Lần đầu tiên gặp nhau, là vô tình. Lần thứ hai chạm mặt, là tình cờ. Lần thứ ba ở cạnh nhau, chắc hẳn là duyên phận.
Hai người gặp nhau vào một ngày đẹp trời một năm sau. Sở Hi theo chân anh trai nuôi của mình đến thành phố A tham gia bữa tiệc chiêu đãi bổ nhiệm tân thị trưởng. Năm ngoái cô đã dành hết thời gian để tốt nghiệp đại học, đồng thời đến công ty tiếp nhận xử lí công vụ. Anh hai đã có ý định chuyển giao công ty cho cô nhưng Sở Hi đã từ chối. Công ty kể từ khi cha mẹ cô mất, anh đã một mình chống đỡ và đưa nó càng ngày phát triển. Cô không có thiên phú cũng như không có hứng thú với công việc đó. Lúc trước, cha mẹ cô đã viết di chúc để lại toàn bộ tài sản cho cô đề phòng bất trắc. Vậy mà di chúc đó đã được công bố sớm hơn dự định rất nhiều.
Anh hai của Sở Hi, Sở Hiên là nhân vật kiệt xuất được cha mẹ cô nhận nuôi từ bé. Họ ngầm nuôi dưỡng anh để kế thừa sự nghiệp, bồi dưỡng anh trở thành con rể của họ. Lúc Sở Hi còn nhỏ, chỉ gặp qua anh vài lần nhưng lại cực kì có ấn tượng sâu sắc. Lần đầu tiên gặp anh, khi ấy Sở Hi 5 tuổi, Sở Hiên 8 tuổi, anh như con nhím thu mình lại chỉ bộc lộ vẻ ngoài đầy gai nhọn. Sinh nhật 10 tuổi của Sở Hi, lúc tiễ gần tàn, mọi người đã về gần hết, Hi Hi đi dạo vòng quanh khu vườn lại vô tình đụng vào người anh. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-la-yeu-vo-cung/82876/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.