Hắn khẽ ho hai tiếng:
“Nàng đến quá đột ngột, còn chưa kịp thông báo cho bọn họ…”
Ta gật đầu.
Ngẫm lại thì cũng nói thông được.
Nguyễn gia và Tạ gia định ra hôn ước từ thuở nhỏ, đích tỷ và Tạ công t.ử đã nhiều năm không gặp lại.
Tạ công t.ử thì đá gà cưỡi ngựa, ăn chơi vô dụng, đích tỷ cứ nhắc đến hắn là nổi giận.
Nhưng gia sản Tạ gia hậu hĩnh, Đại phu nhân không nỡ từ bỏ mối hôn sự này.
Cho đến đêm trước ngày thành thân, đích tỷ lấy mạng sống ra uy hiếp, bà ta mới bất đắc dĩ thỏa hiệp, đem ta đưa tới.
Nghĩ ra, vị Tạ công t.ử ăn chơi này, hẳn cũng chẳng muốn cưới đích tỷ.
Hắn thản nhiên liếc mắt, thấp giọng quở trách thuộc hạ:
“Sau này nói năng chú ý một chút.”
“Đừng suốt ngày dọa nàng ấy.”
Đám Cẩm Y Vệ bên cạnh hắn đồng loạt đáp lời, chỉ là ánh mắt nhìn ta… lại càng thêm kỳ quái.
5
Kiệu hoa từ một phủ họ Tạ, lại được đưa đến một phủ họ Tạ khác, cổng lớn cao hơn, sân viện cũng rộng hơn.
Hắn nói với ta, bảo ta ở trong phủ đợi hắn, rồi dẫn theo Cẩm Y Vệ vội vã rời đi.
Ta chờ đến khi trời tối hẳn.
Sau đó thực sự buồn ngủ đến không chịu nổi, liền nằm sấp trên giường của hắn mà ngủ thiếp đi.
Trên chăn gối còn vương mùi đàn hương từ bộ phi ngư phục của hắn, lại lẫn thêm một tia mùi m.á.u nguy hiểm.
Giấc ngủ này, ta ngủ đặc biệt say.
Suốt dọc đường kiệu hoa đưa ta đến kinh thành, Đại phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-vai-ac/5081848/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.