Vì kì thi mới kết thúc, mùa đông lại đến nên chuyến đi sớm hôm nay có vẻ lạnh hơn mọi khi. Mới 5 giờ sáng đã tập hợp tất cả học sinh được tham dự chuyến từ thiện này đi.
Mặc dù chuyển sang nhà mới, to đẹp, sang trọng hơn nhưng trong nhà chỉ có hai người quan tâm cô thôi. Ba mẹ thì chưa về, Ly Thư thì về rồi nhưng lại chưa đụng độ trong nhà, chỉ khi chuẩn bị chuyến đi này cô mới gặp Ly Thư.
Thật sự thì cô chẳng biết xưng hô thế nào cho phải, mà cô cũng không nói được, có quan trọng điều đó đâu.
-“Bản chất là một con vịt thì dù có làm gì cũng không biến thành thiên nga được đâu, đó là viễn tưởng.”
Gặp Ly Thư, cô chỉ nghe đúng một câu đó rồi tất cả như chưa có gì, Ly Thư chẳng thèm liếc nhìn cô nữa, rõ ràng là tỏ thái độ chán ghét.
Cô cũng chẳng bận tâm, tìm chỗ ngồi. Nhã Phương thấy cô ngồi rồi cũng ngồi theo, ánh mắt nhỏ nhìn cô trông buồn miên man, giống như nhỏ đã nghe được câu nói kia vậy.
-“Lạnh không?”
Cô lắc đầu, nhưng tay hình như đã muốn cóng.
Bên cạnh Nhã Phương còn muốn nói gì đó, liền bắt gặp một ánh mắt “nhường chỗ được không” đầy thương cảm nên ngậm ngùi bước đi. Nhường lại chỗ cho người vô duyên nào đó.
Cô đang quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sương sớm đọng lại thật tuyệt hảo, gió lùa khe khẽ vào cửa sổ đang he hé. Ánh mặt trời như ẩn như hiện trong đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi/2351853/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.