Sau ngày đó, cô trở về biệt thự của Dương gia, họ cũng được đổi. Ngày ấy, khi đối mặt với Dương Trực và Ngọc Lan, cô mới hiểu ra con mắt mình giống ai, là ba ruột của cô. Ông là người lai nên mới có đôi mắt đó, vậy hóa ra nhà nội cô ở nước ngoài.
Nhưng cô không quan tâm nhiều, cô vẫn có cảm giác xa cách.
Lúc ba mẹ ruột cô về nhà thì Ly Thư cũng chuyển hẳn qua đây. Mặc dù chỉ gặp nhau giờ ăn và giờ đi học nhưng Ly Thư cũng tỏ ra khó chịu với cô. Cô biết nhưng cô lại làm ngơ như không có gì.
Năm mới đến, cô chủ động xin ba mẹ ruột về nhà bà Hồng ăn Tết, hai người họ mới đầu còn do dự nhưng rồi cũng nhắm mắt đồng ý. Cô cảm nhận được, họ vừa gần lại vừa xa với mình.
Tết năm nay vẫn như mọi khi, chỉ có hai người cùng đón, nhưng không khí tràn ngập sự hạnh phúc.
-“Họ đối với con tốt không?”
Bà Hồng vừa gắp thức ăn cho cô, vừa hỏi. Cô ngập ngừng suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
_Rất tốt ạ.
Đúng thật là rất tốt, từ cái ăn cái mặc, rồi lại chuyện học hành, vô cùng mĩ mãn. Nhưng cô vẫn chưa quen lắm với chuyện có người hầu kẻ hạ như thế.
****
Ngày Tết ngắn ngủi qua đi, ở với bà Hồng cô lại không nỡ rời đi nhưng không đi cũng không được, đành tạm biệt bà rồi hứa hẹn một ngày nào đó sẽ về thăm bà sớm nhất có thể.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi/2351847/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.