Sáng hôm sau, đến lớp vẫn bình thường như thế, nhưng đồ ăn trong hộc bàn lại không như bao ngày. Hoàn toàn là trống rỗng.
Bên cạnh, Thành Danh cũng tự động chuyển chỗ ngồi. Hàn Phong một cái liếc cũng không có. Cô kì thực rất thắc mắc tại sao chỉ một đêm qua đi lại xảy ra cớ sự như thế. Nếu Thành Danh tỏ thái độ như thế với cô, cô có thể hiểu là bởi vì chiều qua cô không gặp cậu. Nhưng nếu cậu ta không cho cô giải thích, thì cô cũng chẳng phải phiền lòng làm gì.
Dầu gì thời gian cũng còn dài, cái ân tình này lúc nào cũng có thể trả, đâu nhất thiết phải cưỡng cầu rồi giận.
Khó hiểu hơn, đồ ăn sáng đã không có, ra chơi Hàn Phong cũng chẳng kèm môn Hóa cho cô.
Tự dưng trong lòng thấy giận, thật sự rất giận.
Nhưng cô lại nhanh chóng bỏ qua. Chẳng có gì phải suy nghĩ cả.
Thế nhưng cả tuần trôi qua, chuyện đồ ăn cũng không có, thái độ thì như cũ. Thật tức.
Chỉ có Thành Danh thì quay về chỗ cô ngồi như thường thôi, cậu còn chủ động bắt chuyện cơ.
Cô thì ai muốn nghe cô giải thích thì cô giải thích, còn không thì cũng không cần rờm rà.
Nhưng cô có để ý khi nói chuyện với Thành Danh thì bạn nào đó liếc nhìn rất lạnh người.
Ánh mắt đó khó hiểu thật. Như hờn tủi, như trách móc, lại có chút buồn và chút cô đơn, sao lại vậy nhỉ?
Chiều đó, cô ý định muốn đến tiệm làm bánh. Vì khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi/2351845/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.