Giữa trưa hôm sau, Kỷ Tùy Châu nhờ người hoàn thành thủ tục xuất viện, chuẩn bị ra viện.
Hôm qua anh đã nói với Doãn Ước rồi, muốn cô không cần đến, tự mình sẽ gọi cho cô. Tránh cô bắt xe phiền phức, anh còn cố ý nói lão Tần đến đón cô.
Doãn Ước lại đến bệnh viện sớm hơn một tiếng, không vội đón Kỷ Tùy Châu, mà đến phòng bệnh thăm Trịnh Đạc trước.
Trịnh Đạc mấy hôm nay hồi phục không tệ, hơn lúc họ gặp nhau khi mới xảy ra chuyện, anh đã có vài phần giống xưa.
Người mập lên một chút, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều, chỉ là màu môi vẫn trắng bệch như trước, cơ thể cũng không có sức lực gì.
– Mỗi ngày tiêm nhiều thuốc vào người như vậy, sẽ bủn rủn mà. Mấy hôm nữa xuất viện là ổn thôi.
Trịnh Đạc an ủi cô, lại như thật như đùa hỏi cô:
– Hai hôm nữa anh xuất viện, em cũng đến đón anh à?
– Đến, nhất định đến mà.
– Không đến cũng không sao, có câu này của em là đủ rồi.
Anh càng như vậy, Doãn Ước càng ngại, luôn cảm thấy mình nợ anh thế nào cũng không trả hết.
Ở cùng một chỗ với Trịnh Đạc, khiến Doãn Ước có một áp lực không diễn tả được, không hề thoải mái nói cười như với Kỷ Tùy Châu. Nợ tình cảm quả nhiên là thứ không nên nợ nhất.
Lúc cô chuẩn bị về, Trịnh Đạc đột nhiên hỏi cô:
– Chuyện giữa em và Kỷ Tùy Châu, quyết định được chưa?
– Chuyện gì?- Doãn Ước không hiểu lắm.
– Chính là chuyện tình cảm đó.
Phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai/1275592/chuong-55-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.