Những gì anh nhác thấy trong đôi mắt mê hồn ấy là chút thất vọng đàn bà, Luke đắm mình suy tư trong lúc lái chiếc SUV chầm chậm chạy theo con đường mòn quay về cabin của mình. Anh chắc chắn là thế.
Irene đã trấn tĩnh lại rất nhanh nhưng cũng không đủ nhanh để giấu đi phản ứng của chính nàng với sự bỏ đi ôi-thật-cao-thượng của anh.
Dứt khoát là tối nay nàng đã rất sẵn lòng vờn nhau thêm chút nữa.
Này nàng ơi, vấn đề là tôi đã quá tuổi à ơi bỡn cợt rồi. Làn tới khi chúng ta cận kề nhau thì sẽ là đòn quyết định đấy, mà cả hai chúng ta đều biết tối nay vẫn còn là quá sớm với nàng.
Chiến lược mới là điều mấu chốt, Luke tự nhắc nhở mình. Bao giờ nó cũng là điều mấu chốt. Rủi thay, chiến lược cũng có cái giá của mình. Anh liếc lui lại căn cabin sáng đèn ấm áp. Biết đâu anh cũng có thể chịu được thêm chút vờn nhau nữa. Chắc chắn rồi, làm thế có thể lại khiến anh mất ngủ chút ít.
Đừng có nghĩ đến chuyện đó. Nếu tối nay mày manh động thì mày sẽ không có khả năng ngừng lại và mày biết rõ là thế. Mày không muốn cô ấy đến sáng ra lại phải hối tiếc.
Có gì đó không ổn ở cabin số Năm, Luke thầm nghĩ. Tối nay trông nó khang khác.
Căn phòng ngủ tối om.
Một cảm giác khó chịu len lén trong anh. Anh thắng xe dừng lại. Khi họ lái xe dạo quanh hồ thì vẫn còn chút ánh sáng ban ngày. Có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-thao-thuc/2386598/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.