Một chốc sau, Luke đứng cùng Irene trên hiên sau của cabin. Cả hai nhìn theo Tucker Mills lóng nga lóng ngóng lẩn vào bóng đêm của rừng cây.
“Cố đừng có mà nhảy chồm chồm lên.” Luke quàng tay qua vai Irene. Toàn thân nàng như bị nén chặt, từng thớ thịt cứng ngắc. “Hẳn Egan phải có lý do gì chính đáng lắm mới phải lái xe đến tận đây thăm Pamela.”
“Anh nghe Tucker nói rồi đấy; bọn họ cãi nhau.”
“Có nghe. Nhưng thế không có nghĩa là hắn đã sát hại cô ta.” Anh thoáng ngừng lại. “Nhưng có thể hắn biết cô ta nghĩ gì trong những ngày cuối đời.”
“Đúng vậy,” Irene hăm hở nói. “Có lẽ họ là tình nhân. Có lẽ cô ấy chấm dứt quan hệ, và Egan không chấp nhận nổi chuyện ấy.”
“Đó là một khả năng,” Luke đồng tình. “Nhưng tại thời điểm này thì đấy toàn là võ đoán mà thôi. Hơn nữa, cô đang cố chứng minh là cái chết của Pamela có liên quan đến những gì đã xảy ra với bố mẹ cô, phải không nào?”
“Phải.”
“Thú thật là, nghĩ cho ra làm thế nào mà Egan lại ứng vào với tình huống liên quan đến cái chết của bố mẹ cô thật khó lắm thay. Hắn ta mới có ngoài ba mươi. Không hơn cô là mấy. Thời điểm ấy hẳn hắn còn học đại học. Với lại hắn không ở quanh vùng này. Hình như chẳng có liên hệ gì cả.”
“Phải.” Sự miễn cưỡng nặng như chì níu một từ duy nhất ấy xuống.
Luke thấy mình như một tên cục súc chà đạp lên những giả thuyết âm mưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-thao-thuc/2386597/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.