Vương Cẩm đương nhiên là yêu Ngạn Dung.
Từ lúc anh quyết định phải đáp lại tâm ý của Ngạn Dung thì hạt giống tình yêu đã được gieo xuống, khoảng thời gian này làm bạn bên cạnh nhau, hạt giống kia chậm rãi nảy mầm, biến thành một cái cây nhỏ, và nó đang dần dần lớn lên. Mỗi lúc anh bị Ngạn Dung hấp dẫn, cây nhỏ lại rung rung vươn cao lên một chút, lá cây như cọ vào trái tim anh, cảm giác ngưa ngứa vừa vặn khiến cho anh cảm thấy thoải mái, và cảm thấy cả thỏa mãn.
Giống như lúc này đây, Ngạn Dung tự hỏi tự đáp, như là muốn xác định chân tâm của Vương Cẩm, rồi lại tự thay anh biểu đạt ra tình yêu ấy, dáng vẻ cùng giọng nói toát ra vẻ trẻ con hiếm khi thấy được.
Điều này không thể nghi ngờ là lại khiến cho lòng Vương Cẩm bị ngứa đến không hold nổi.
Lương Tỳ nhắn liên tục cho anh mấy cái tin, căn dặn nhất định phải sớm đưa Ngạn Dung về nhà một chút.
Ngày hôm nay thời gian để thân mật có hơi bị vội vàng chút xíu, nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến chất lượng làm tình.
Thời điểm ở trên giường, Ngạn Dung luôn có biểu hiện thẳng thắn đặc biệt đáng yêu, ưu điểm này duy trì từ đầu đến cuối hiệp, đã thế lại còn càng ngày càng biểu hiện tốt hơn. Ban đầu cậu chỉ thành thật gọi giường, sau đấy cậu bắt đầu chậm rãi đáp lại, sau đấy nữa thì cậu sẽ đưa ra yêu cầu làm như vầy như vầy, ngày hôm nay càng phải gọi là biểu hiện lên đến một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213682/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.