9h hơn, Vương Cẩm đi thanh toán, bốn người tan tiệc.
Khi ra khỏi quán cơm, Lương Tỳ và Bách Đồ đi phía trước, Ngạn Dung cố tình rớt lại phía sau, lặng lẽ đụng vào tay Vương Cẩm.
Vương Cẩm quay đầu, cười nhìn cậu.
Hai người mặc vest như đã hẹn trước, Vương Cẩm nhìn vẫn không khác gì mấy, nhưng Ngạn Dung mặc thế này trông lại rất đoan trang, âu phục mới tinh rất vừa người, tôn lên vóc người cao thẳng của cậu, Ngạn Dung còn dùng cả keo xịt tóc, lộ toàn bộ trán ra, đem chính mình tân trang thành một thanh niên anh tuấn.
Vương Cẩm ngắm cậu từ đầu tới chân một lượt, môi khép mở, không tiếng động mà khoa trương khen: “Thật là đẹp.”
Không nhịn được đắc ý, Ngạn Dung ưỡn thẳng ngực, vậy nhưng lại không cẩn thận lộ ra tính tình có chút trẻ con.
Vương Cẩm đôi mắt cong cong.
“Ra mắt” gia trưởng thuận lợi thế này, tâm tình của cả hai người đều rất tốt, nhất là Ngạn Dung, cậu mừng đến độ nhảy nhót, trong lòng ứ muốn về nhà với hai người Lương Bách chút nào, cậu muốn đến chỗ Vương Cẩm, muốn ở cùng một chỗ với anh, bọn họ có thể ôm ấp hôn môi làm tình, hoặc là đọc sách xem phim tán gẫu, làm cái gì cũng được, làm cái gì cũng tốt lắm luôn.
Nhưng cậu cũng biết như thế thì không được ổn lắm, chỉ là nghĩ muốn, nên vẫn cố nhịn, cuối cùng vẫn theo Bách Đồ lên xe Lương Tỳ.
Vương Cẩm cũng lên xe, nhưng không vội rời khỏi, nhìn theo hướng ba người đi xa, anh gọi điện cho ông anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213683/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.