Kim Việt biểu hiện rất tự nhiên hỏi han vết thương cũ của Ben, trình độ tiếng Trung của Ben không tốt lắm, thường ngày nói chuyện với các bạn học đều dùng hỗn hợp cả ba thứ tiếng Trung – Đức – Anh, hiện tại muốn nói mấy từ như ‘sụn chêm‘, ‘phần mềm’, ‘dây chằng’, tiếng Trung hoàn toàn không biết nói ra sao, chỉ đành dùng tiếng Anh nói chuyện. Khẩu ngữ tiếng Anh của Kim Việt rất tốt, thậm chí còn không có vấn đề phát âm cứng ngắc thông thường của người Trung Quốc, trái lại là cậu trai người Đức Ben này còn thỉnh thoảng nói nhầm sang mấy từ tiếng Đức.
Ngạn Dung cứ thế mà bỏ đi thực không tiện cho lắm, vậy nên đứng ở một bên, làm bộ đánh giá trang trí phòng y tế, yên lặng nghe hai người nói chuyện.
“Không có vấn đề gì lớn.” Kim Việt nói: “Gần đây đừng đi đá bóng nữa, sau này tốt nhất cũng không nên tiếp tục vận động mạnh quá nhiều. Tự mình phải biết mình có chấn thương cũ chứ, sao còn cậy mạnh như thế?”
Ben nhìn Ngạn Dung một chút, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.
Ngạn Dung ngay lập tức hiểu ra, Ben kiêu ngạo thật ra cũng rất khát vọng hòa đồng với tập thể, cho nên dù mang theo vết thương cũ nhưng vẫn rất chăm chỉ đi đá bóng cùng bọn họ.
Kim Việt dán salonsip cho Ben, hỏi tiếp: “Trong ký túc xá của cậu có mấy thứ như thuốc xịt giảm đau không?”
Có vết thương cũ, đương nhiên sẽ có chuẩn bị trước một ít thuốc men, Ben nói: “Có.”
Kim Việt nói: “Tôi cũng nghĩ thế, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213681/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.