Trên màn hình tivi là hình ảnh game WakeBoarding Mayhem, Ngạn Dung và Vương Siêu đều cố gắng vung tay vung chân dùng sức chạy, thi thoảng còn trái uốn phải éo để tránh chướng ngại vật và ăn xu.
Nhìn cái dáng vẻ này, hai người chắc cả tối nay đâm đầu vào game, chơi vui quá nên quên béng mất chuyện ăn cơm.
Vương Cẩm nhìn một lúc, nói: “Game over ván này thì đừng nghịch nữa, đi ra ngoài ăn cơm đi, anh cũng chưa ăn, sắp 10h đến nơi rồi.”
Vừa nghe thấy sắp 10h mà anh còn chưa ăn cơm, Ngạn Dung lập tức không còn lòng dạ nào mà chơi nữa, ba nổi hai chìm trong nước cũng không để ý, chỉ mải quay đầu hỏi Vương Cẩm: “Chúng ta đi ăn cái gì thế? Anh vừa nãy là đi phẫu thuật hay là họp? Mệt không?”
Vương Cẩm nói: “Không mệt, là làm một tiểu phẫu, em muốn ăn cái gì?”
Vương Siêu bên cạnh vừa ra sức chạy vừa xen mỏ vào: “Em muốn đi xiên que ớ!”
Vương Cẩm không để ý đến hắn, cũng không muốn đi, nhưng Ngạn Dung lại hiếu kỳ hỏi: “Xiên que ớ là có ý gì?” Cậu chưa từng dùng từ đệm ‘ớ’ bao giờ nên đọc có chút buồn cười.
NOTE: Giọng Đông Bắc khi nói chuyện thường đệm thêm một từ hậu tố ‘nhi’ (er) sau câu.
Vương Siêu thấy cậu có hứng thú, không chơi nữa, xúi giục cậu: “Chính là BBQ Trung Quốc đó, nhưng không tẩm gia vị giống bên kia của cậu, ăn siêu ngon.”
Ngạn Dung quả nhiên động tâm, rất là mong chờ nói với Vương Cẩm: “Vậy chúng ta đi ăn món thịt nướng đó đi.”
Vương Cẩm không thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213679/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.