Ngạn Dung chân thật trắng, áo phông thật là ngắn.
Vương Cẩm không muốn để cho Vương Siêu nhìn free, nên quay lại đường cũ đem cậu vác về phòng, bóp kem đánh răng lên bàn chải tự động, đem nhét vào trong miệng cậu.
Lúc này cuối cùng cũng xem như đánh thức được mỹ nhân ngủ trong rừng.
Vương Cẩm nói: “Ngoan, rửa mặt đi, anh xuống làm thêm một phần bữa sáng, em trai anh đến rồi.”
Ngạn Dung đánh răng, mơ hồ không rõ nói: “Anh ấy đến sớm thế làm gì?”
Đúng vậy a, đến sớm như thế làm gì?
“Bố Tạ Trúc Tinh lên đây xem bệnh dạ dày, mẹ cậu ta cũng lên theo, xếp hàng lấy số khám, qua mấy hôm nữa mới đến lượt.” Vương Siêu giải thích với anh trai mình: “Không ở khách sạn, tạm thời đang ở nhà của chúng em, em chờ bọn đi rồi mới về.”
Vương Cẩm nói: “Cậu ta không phải là nói chuyện với gia đình rồi à? Mày còn trốn làm gì?”
Vương Siêu bĩu môi: “Nhưng đây là cùng ở chung với bố mẹ cậu ấy đó? Nghĩ thôi đã thấy lao lực chết mất, về nhà mình tự do tự tại hơn chứ, muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ, thích làm gì thì làm.”
Nhìn cái dáng vẻ này xem, nếu thật là cùng ở chung với bố mẹ Tiểu Tạ mấy ngày, cũng là hắn hại hai cụ nhà mệt tâm mới phải, con trai nhất định tìm một người đàn ông thì cũng thôi đi, còn tìm phải cái mặt hàng kém chất lượng này.
Vương Cẩm cũng không nói gì nữa, anh mỗi ngày đều đi sớm về muộn, có thêm Vương Siêu ở nhà cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213678/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.