Ta thở dài, không muốn quấy rầy Vô Mẫn Quân nghỉ ngơi, xoay người bướcra cửa phòng, mới ra khỏi cửa phòng, lại thấy Thái Sư vừa vặn chạy tớiđây, thấy ta từ trong phòng Vô Mẫn Quân đi ra, ông ta hơi hơi sửng sốt,nói: “Trường Nghi công chúa như thế nào rồi?”
“Đang nghỉ ngơi ở bên trong, không có gì đáng lo ngại cả.” Ta nói.
Thái Sư gật gật đầu: “Hoàng Thượng, hiện tại cần phải đi chuẩn bị tang sự cho tiên hoàng, sau đó là chuẩn bị cho việc đăng cơ.”
“À…” Ta nghĩ đến nhóm công chúa líu ríu, liền có chút đau đầu, tùy Thái Sưđi tới đó, trên mặt lộ vẻ bình tĩnh, lại giả bộ thêm một chút u buồn, dù sao tính tình Vô Mẫn Quân quái gở, các nàng thấy sắc mặt của ta khôngtốt, cũng không dám tiến lên quấy rầy.
Đương nhiên, luôn có người cố ý làm khác.
Trong lúc ta còn chưa có phản ứng gì, một người phóng người vọt tới trước mặt ta, túm lấy hai vai ta lay động kịch liệt: “Khanh ca ca! Huynh tại saocó thể làm như vậy? ! Vì sao lại giết cha muội, vì sao? !”
Ta bịlắc đến nỗi choáng váng, biết được vị cô nương khàn cả giọng nói trướcmắt này là Thịnh An quận chúa, hai mắt nàng đẫm lệ, mặt nhăn nhó thànhmột nhúm giống như cái bánh bao bị ngâm lâu trong nước, bàn tay nắm chặt bả vai ta không chịu buông ra.
Ta run giọng nói: “Thịnh An, muội bình tĩnh bình tĩnh…”
Thịnh An quận chúa càng không buông tay, nàng vừa khóc vừa quát: “Huynh bảomuội bình tĩnh như thế nào? ! Vì sao huynh lại để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46939/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.