Mười mấy công chúa, một người ta cũng chẳng nhận ra, đành phải khóc lớn vài tiếng, cũng giả bộ bất tỉnh .
Nhắm mắt lại, ta cảm giác có người đem ta nâng lên giường, sau đó mát xa cho ta một chút, sau đó Thái y liền rời đi, còn có mấy người khác ở bênchăm sóc ta, ta híp mắt nằm, nhưng trong lòng lại nhớ tới bản thân mình, cho nên lại đứng dậy. Nhóm nhân vật trọng yếu chắc đi lo tang sự chotiên hoàng, chỉ còn vài hạ nhân ở bên cạnh. Ta hỏi Vô Mẫn Quân hiện đang ở đâu, hóa ra ở trong phòng nhỏ bên cạnh Chưởng Kiền điện của ta, vìthế đứng dậy đi thăm hắn.
Trong căn phòng nhỏ còn có ba bốn Thái y đang bận rộn ở đó, thấy ta, đều hành lễ.
Trước kia tuy rằng ta là công chúa, nhưng mọi người đối với ta đều xa cách,ta cũng không để ý lễ nghĩa cấp bậc gì, cho nên cuối cùng thành ra córất nhiều người thấy ta cũng không hành lễ. Sau khi trở thành Vô MẫnQuân, mỗi người thấy ta đều lộ ra vẻ mặt lo lắng hãi hùng, đều hành lễ.Chỉ có thể nói, cùng địa vị, vẫn có trăm loại người vậy…
“Trường Nghi công chúa sao rồi?” Ta nghiêm mặt nói.
Một Thái y trong đó run rẩy trả lời ta: “Bẩm Hoàng Thượng, thân mình Trường Nghi công chúa cũng không có gì lo ngại, hiện tại ngất xỉu có lẽ là dovết thương chảy nhiều máu mà hoảng sợ, chỉ cần bổ huyết, điều dưỡng mộtthời gian là được.”
Ta gật gật đầu: “Xử lý xong rồi sao? Vậy đều lui ra đi.”
Mấy Thái y cùng hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46938/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.